Tâm Sự Của Người Cô Đơn Để Trưởng Thành, Tâm Sự Người Cô Đơn

Desmond Tutu, Giám mục Giáo hội Anh giáo, người đấu tranh để chấm dứt chế độ A-pác-thai tại Nam Phi, từng nói: "Con người chỉ có ý nghĩa ‘con người’ thông qua những người khác. Bạn không thể là một con người trong cô lập. Bạn chỉ có thể là con người trong những mối quan hệ khác". Chúng ta, trong mối quan hệ với người lạ, là hoàn toàn tự nhiên - vì nó giúp ta sống đúng bản chất của một con người.


Càng lớn lên ta càng nhận ra có những lúc bản thân có một vài câu chuyện buồn không thể chia sẻ với bạn bè, người thân. Không phải vì ta thiếu tin tưởng họ, cũng không phải ta sợ họ không thể đồng cảm với câu chuyện của mình, mà đôi khi ta thấy có một vài riêng tư của bản thân cần được giấu kín, ta không muốn vì chuyện buồn của mình mà người thân bị ảnh hưởng; còn nữa, càng lớn càng có những bí mật không muốn bạn bè, gia đình biết.

Bạn đang xem: Tâm sự của người cô đơn

Cách duy nhất là tâm sự chúng với người lạ, vì khi nói chuyện với người lạ ta có cảm giác an toàn, dễ chịu, sau cuộc trò chuyện, hai người lại bước về hai phía khác nhau, tâm sự thì trút bỏ xong rồi, cũng không ai rêu rao nó với người khác, mà dù nó được viết ra, được kể ra đi chăng nữa thì lý lịch của bạn cũng không bị công khai, coi như câu chuyện của kẻ qua đường...

Bản năng của con người là sự kết nối, và kết nối với người lạ là kết nối chính yếu

Thời đại công nghệ thông tin, người ta có thể dành thời gian nhắn tin cho nhau nhiều hơn ngồi cạnh nhau trò chuyện. Người ta có thể video call cho nhau cả tiếng đồng hồ vì không có điều kiện gặp gỡ nhau. Điều đó chứng tỏ, cảm giác nhớ nhung và muốn chế ngự sự cô đơn trong bản thân mỗi con người luôn thường trực.

Tại sao bố con lâu ngày không gặp lại dành cho nhau cái ôm thật chặt ở sân bay, tại sao người phụ nữ không kìm chế được sự xúc động khi được thấy chồng mình bằng da bằng thịt ngoài đời, được cầm nắm, ôm hôn anh sau quãng thời gian anh kham khổ trong quân ngũ?



Dù xã hội có hiện đại đến mấy, công nghệ thông tin có khiến con người dễ liên lạc trong tích tắc với ai đó nhưng không bao giờ bù đắp khoảng trống trong con tim mỗi con người. Sự kết nối về thể xác và tâm hồn là hoàn toàn cần thiết, là không thể thay thế. Bạn nghĩ bạn không thể thiếu Internet một ngày, không thể sống nổi nếu thiếu wifi, nhưng thật ra, chẳng qua là bạn không thể sống nổi nếu thiếu đi sự tương tác với ai đó mà chỉ có wifi mới có thể hiện thực hóa điều ấy. Công nghệ có hiện đại đến đâu đi nữa mà không có sự tương tác trực tiếp ngoài đời thì chỉ mang lại một khối khổng lồ lấp đầy sự cô đơn.

Nói chuyện với người lạ cũng vậy, nó cho ta những lần tập duyệt đầu tiên, nó gạn lọc cảm giác tự ti, sự yếu kém, run sợ nói riêng và toàn bộ những cảm giác tiêu cực nói chung ra khỏi thân thể, thay vào đó, sự dũng cảm và tự tin dần dần thay thế vào các chỗ trống khiến ta trở nên mạnh mẽ và tự nhiên hơn.

Vì thế, đừng bao giờ bỏ lỡ cơ hội với người lạ. Dù đó là một cá nhân, hai cá nhân hay một tập thể ít người hay nhiều người. Chúng ta phải đi từ từng cá nhân đến đám đông, ta mới thấy sức mạnh của sự thay đổi ấy lớn lao và nhanh chóng đến thế nào. Ngồi xe buýt, hãy chào hỏi người kế cạnh một tiếng. Mỗi một con người đều có nhu cầu chia sẻ, và sự chia sẻ đó sẽ khiến nỗi cô đơn và nỗi niềm nặng nề của họ được vơi đi bội phần.

Người lạ là một thế giới thú vị và đầy sự cảm thông hơn ta tưởng

Lớn lên, ta nhận thấy có những chuyện bản thân không thể chia sẻ với bạn bè hay người thân, ta sợ phiền đến họ và có những bí mật ta muốn giữ cho riêng mình nhưng lại không thể chịu được cảm giác ôm ấp nó vào lòng khiến tâm nặng nề, khó chịu. Nếu tìm được một người lạ chịu lắng nghe câu chuyện của ta, ta sẽ kể câu chuyện ra không đắn đo, không lo lắng và không suy nghĩ gì cả, vì cảm giác tâm sự cùng người lạ rất an toàn, và ta nhẹ nhõm và thoải mái ngay trong lúc ấy.



Lần đó, trong chuyến bay từ Sài Gòn ra Hà Nội, bạn nữ kia có nhiều cảm giác khó tả, một phần vì rời xa mảnh đất Sài Gòn mà cô đã gắn bó hơn 6 tháng, cuộc sống hãy còn rất tốt, thế mà cô đành phải ngậm ngùi chia xa để ra Hà Nội tiếp tục học tập và theo đuổi sự nghiệp của mình. Ngồi bên cạnh cô là người đàn ông đứng tuổi, khoác lên mình bộ com-lê trông tướng tá khá sang trọng nhưng vẫn toát lên sự giản dị, chân phương.

Cô quay sang chào chú, rồi mới biết chú ở quận Thanh Xuân, là giám đốc của một công ty mỹ phầm ngoài đó. Chú và cô trò chuyện qua lại với nhau như vậy cho tới khi máy bay hạ cánh tại sân bay Nội Bài. Trước khi máy bay chạm đất, chú ôn tồn nói: "Đây là lần đầu tiên chú kể ra những chuyện cá nhân của mình cho một người lạ như thế. Gặp cháu cởi mở và chân thành, chú nghĩ cũng là dịp mình có thể giãi bày tâm sự."

May mắn và có duyên làm sao, khi rời khỏi sân bay, chú và cô lại ngồi trên một chuyến xe về lại trung tâm, chú bảo cô đi cùng xe taxi về cùng, vì chỗ ở của hai người khá kề cạnh nhau. Hôm đó, chuyến bay rơi vào buổi tối, nhớ có chú, cô có người bầu bạn, tâm sự trên quãng đường xa.

Thời gian nhanh hay chậm đều tùy thuộc vào cách cảm nhận của từng người. Ngồi không mà chờ thời gian trôi thì một tiếng có khi như mười tiếng. Trên máy bay, cô không thấy nhiều người trò chuyện với nhau, thậm chí hiếm, rất hiếm. Đa số trong đó dành thời gian ngủ hoặc nghịch điện thoại, đôi người đọc báo.

Chuyện trò với người lạ cũng là một cách đối nhân xử thế khôn ngoan

Con người ta nếu có nhu cầu muốn được lắng nghe có nghĩa rằng họ có nhu cầu muốn chia sẻ. Trong cuộc sống, nếu nắm bắt được nhu cầu của đối phương, chúng ta sẽ dễ dàng đối nhân xử thế. Về sau, công việc của chúng ta sẽ liên quan trực tiếp đến rất nhiều người lạ.

Nếu là nhân viên ngân hàng, bạn sẽ phải nói chuyện với các khách hàng lạ mỗi ngày.

Là nhân viên khách sạn, bạn không những phải nói chuyện với khách lạ từng phút mà còn phải khiến họ chọn dịch vụ mà bạn cung cấp, giữ chân họ thật lâu và khiến khách sạn của mình trở thành lựa chọn số một của họ khi đến vùng đất này.

Là nhân viên bán hàng, để bán được sản phẩm, để có hoa hồng, bạn bắt buộc phải bán được hàng và điều đó khiến bạn phải học cách giao tiếp với khách hàng lạ thuần thục, nắm bắt nhu cầu và ứng xử khôn khéo và thông minh làm sao để họ tin và cảm thấy sản phẩm của bạn không thể không mua.



Ta sẽ nhận ra, ở đời, kĩ năng giao tiếp tốt là thứ khiến con người ta dễ dàng được yêu quý nhất, dễ gây ấn tượng nhất. Ngoại hình chỉ là lớp vỏ mong manh, sau cái lớp vỏ đó, nếu ngôn ngữ bạn sử dụng không khéo léo, không khiến người ta tâm phục khẩu phục, hay làm tan vỡ ấn tượng đầu tiên của người ta về bạn, đó là một điểm yếu mà mỗi người cần cân nhắc trong bước đà phát triển sự nghiệp của mình.

Khi còn trẻ, người ta nói chuyện với người lạ không những để có những lần tập duyệt đầu tiên mà còn để học hỏi thêm kiến thức, hiểu thêm về một con người, nền văn hóa và trong câu chuyện đó với con người đó, biết đâu họ lại nhận thấy ở bạn tiềm năng gì đó, trao cho bạn một cơ hội nào đó, hay cả hai trở thành mối quan hệ gì đó của nhau về sau.


Những "anh hùng" phía sau dịch viêm phổi Vũ Hán: 9 khoảnh khắc xúc động lòng người giữa tâm dịch hoành hành

Trên đời này làm gì có ai yêu thích sự cô đơn, chẳng qua là họ không muốn thất vọng nên mới lựa chọn cô đơn mà thôi. Nhưng phải làm sao đây, khi chúng ta lỡ va phải “tuổi trưởng thành” rồi. Ngày trước cứ nghĩ rằng lớn lên sẽ thích lắm, muốn làm gì cũng được, không ai quản, đúng là như vậy nhưng đó là cái giá phải trả cho sự cô đơn.

Xem thêm: Top+ 6 Địa Chỉ Mua Giày Cao Gót Đẹp Ở Tphcm Chất Lượng Nhất, Top 10 Shop Bán Giày Cao Gót Thời Trang Tại Tp

*

Trưởng thành rồi mỗi người đều có những mối bận tâm riêng, có đam mê riêng của bản thân, không một ai có thể theo sát bên chân cậu mãi được. Thời gian quả thật rất tàn nhẫn, nó đem các mối quan hệ của chúng ta đi xa, để rồi xung quanh chỉ còn được vài người. Nhưng đừng vội buồn cậu nhé, bạn bè không cần nhiều chỉ cần chất lượng, chúng ta có quá nhiều thứ phải bận tâm. Vì thế đừng mãi nhìn vào sự cô đơn mà “héo mòn” từng ngày cậu nhé.

*Càng trưởng thành càng cô đơn

Đứng giữa đám đông bất lực nhìn dòng người qua lại mới cảm nhận được nhiều xúc cảm giữa thành phố chật chội đông người này. Thế giới dù lớn đến thế nào cũng không thoát khỏi sự bủa vây của cô đơn, là cảm giác mệt mỏi cũng có mà không thoải mái cũng có. Nhiều hôm bị “cô đơn” lấp đầy hết cả niềm vui của một ngày với một cái đầu trống rỗng.

Khi bầu trời khoác lên màu áo đen của màn đêm thì cũng lúc cái cảm xúc cô đơn xuất hiện trong chúng ta ngày càng mãnh liệt hơn. Một ngày cậu tất bật làm việc từ sáng đến tối muộn một mình. Bao nhiêu đau thương, khổ sở cũng là một mình gánh chịu. Cô đơn lắm nhưng vì không muốn gieo rắc cảm xúc tiêu cực đến mọi người nên cậu lại cất giữ nó trong lòng. Còn gì đau lòng hơn không nhỉ?

*

Thế giới của người trưởng thành đâu chỉ có tồn tại niềm vui mà sâu thẩm trong lòng mỗi người đều tồn tại một góc dành cho bóng tối, chẳng qua là nỗi đau ấy không đủ lớn để bộc phát ra bên ngoài. Làm người trưởng thành nghe sao vất vả quá, chắc đã không ít lần vì cô đơn mà cậu muốn từ bỏ rồi đúng không. Nhưng lại nhận ra đâu phải nói bỏ là có thể bỏ được ngay, vì “cô đơn” không tự nhiên lại xuất hiện ở những năm tháng của tuổi trưởng thành đúng không? Cô đơn đến để giúp cậu độc lập và mạnh mẽ hơn đấy!

Ở tuổi trưởng thành khi đối diện với cô đơn, một số người lựa chọn sống cùng với nó, số còn lại thì chỉ suy nghĩ rằng phải trốn nó thật kĩ. Nhưng trốn được một ngày chứ làm sao trốn được cả đời? Chi bằng hiện tại lấy hết dũng khí đối mặt với nó không phải tốt hơn sao? Cậu đừng nghĩ rằng chỉ có một mình cậu đau khổ, hãy nhìn xung quanh có rất nhiều người cũng đang học cách làm người trưởng thành. Chúng ta đều giống nhau cả thôi, cho nên đừng buồn nhé. Cố lên!

*Cô đơn là một phần của trưởng thành

Mãi cho đến sau này tôi mới hiểu được giá trị của cô đơn, thật ra cô đơn không hề đáng sợ, nó dạy bạn cách trưởng thành. Trải qua muôn vạn xúc cảm mà đến ngôn từ cũng bất lực thì dù sao cô đơn cũng vẫn ổn. Đôi khi cô đơn không phải là sự lựa chọn càng không phải là cảm xúc ổn định. Có lúc đứng giữa hàng vạn con người nhưng cô đơn vẫn đeo bám chúng ta.

Tại sao vậy? đơn giản vì chưa hẳn là đứng giữa chốn đông người sẽ có niềm vui. Cảm giác lạc lõng thường làm con người ta cảm thấy khó chịu , khó chịu đến mức không biết nên định nghĩa như thế nào về "lạc lõng". Ai rồi cũng phải thích ứng với những biến đổi trong các giai đoạn tình cảm khác nhau vì không ai có thể mãi mãi theo chúng ta đến hết cuộc đời. Có những người chỉ xuất hiện giữa đoạn thanh xuân ngắn ngủi nhưng lại làm ta day dứt mãi. Thì ra cái con người ta tiếc không phải là ai đó mà chỉ là bắt gặp khoảnh khắc động lòng người đó họ lại rơi vào tình trạng muốn níu giữ thanh xuân, muốn giữ người đó bên mình.

Nhưng phải làm sao đây? Khi cuộc sống đã được định sẵn với những mâu thuẫn nối tiếp mâu thuẫn giữa cảm xúc và lý trí, cùng là một chuyện đó nhưng mỗi người lại suy nghĩ không giống nhau. Cảm xúc không thể trộn lẫn và chúng ta không thể níu giữ bất cứ ai nếu họ đã rời đi. Chỉ cần phân biệt giữa có thể thay đổi và phải chấp nhận thì bạn sẽ hiểu được ý nghĩa phía sau những câu chuyện, những con người. Cô đơn đi hết quãng đường dài nó không hề đáng thương đâu chỉ cần ổn thì một mình vẫn không sao. Những thứ ngoài tầm với nên buông bỏ vẫn hơn. Phải kiên cường cho dù cuộc sống có đối xử tệ bạc như thế nào với chúng ta. Cố lên nhé!

*

*Một mình có cô đơn không?

“Chắc chắn là có rồi, sao lại không?...

Nhưng hình như tôi đã quen với nó rồi”

Trước kia khi cảm thấy cô đơn không có ai bên cạnh, tôi lại tìm kiếm đến những người bạn của mình. Nhưng dần dần câu chuyện đau khổ của tôi trở nên nhạt nhẽo, ai cũng có công việc riêng của mình họ không muốn nghe tôi tâm sự nữa. Sau đó tôi chọn cách im lặng, tự ôm lấy sự cô đơn. Thế đấy, nghe buồn không? Buồn nhỉ, nhưng đó đã là quy luật rồi. Khi cậu bước chân vào thế giới của người trưởng thành thì cậu không có tư cách đòi hỏi cuộc sống phải “dễ dàng” với cậu nữa.

Trên đời này làm gì có ai yêu thích sự cô đơn, chẳng qua là họ không muốn thất vọng nên mới lựa chọn cô đơn mà thôi. Nhưng phải làm sao đây, khi chúng ta lỡ va phải “tuổi trưởng thành”rồi. Ngày trước cứ nghĩ rằng lớn lên sẽ thích lắm, muốn làm gì cũng được, không ai quản, đúng là như vậy nhưng đó là cái giá phải trả cho sự cô đơn. Trưởng thành rồi mỗi người đều có những mối bận tâm riêng, có đam mê riêng của bản thân, không một ai có thể theo sát bên chân cậu mãi được. Thời gian quả thật rất tàn nhẫn, nó đem các mối quan hệ của chúng ta đi xa, để rồi xung quanh chỉ còn được vài người. Nhưng đừng vội buồn cậu nhé, bạn bè không cần nhiều chỉ cần chất lượng, chúng ta có quá nhiều thứ phải bận tâm. Vì thế đừng mãi nhìn vào sự cô đơn mà “héo mòn” từng ngày cậu nhé.

Trưởng thành như một bức tranh có chất liệu là màu của “cô đơn”. Khóc một mình, buồn một mình, đau đớn một mình,… tất cả cậu đều làm một mình. Kể cả khi niềm tin như muốn sụp đổ thì cũng không có ai giúp cậu, chỉ có bản thân cậu tự tìm kiếm cho mình niềm vui, tự tìm động lực để bản thân bước tiếp về phía trước.

Vì sao càng trưởng thành lại càng cô đơn? Bởi vì cuộc sống ngày một khắc nghiệt hơn. Nếu cứ mang trong mình tâm lý sợ hãi, không dám ngẩng cao đầu đối diện với cô đơn thì bạn sẽ nhận lại một cuộc sống chỉ toàn là nỗi buồn mà thôi. Cho nên cậu hãy vui lên nào, cô đơn không đáng sợ mà điều đáng sợ là bạn không thể vượt qua được nó.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

x

Welcome Back!

Login to your account below

Retrieve your password

Please enter your username or email address to reset your password.